Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2015

DU CA. (Thơ Thất ngôn Hùng Nguyễn)

      
              Du ca.

Giang hồ một chặp tơi manh giáp
Mươi năm kinh sử thế là tong
Những chiều nát rượu co đầu khóc
Mẹ già thắp đuốc lạy nhân gian.

Người tiển ta đi lên giàn hỏa
Lui về lặt lá đếm ngày rơi
Những chiều gánh suối ra đồng tưới
Nợ đời muốn trả chẵng ra trò.

Ta nuôi con thỏ - nuôi con sáo
Mắt hiền con gái - hót chiêm bao
Những đêm rừng khép ôm độc đạo
Nhớ phố hoa đèn nở như sao.

Chưa biết bao giờ về bổn xứ
Mấy nắng người phơi rốc một đời
Gã trẻ mất mùa say lãng tử
Một lạy hoàn lương, nhé em ơi !


                          HÙNG NGUYỄN)

CHIẾM TRĂNG (Thơ Thất ngôn Hùng Nguyễn)


        Chiếm Trăng.

Trăng xé song khuya bung gút thắt
Ta cởi trói ta, vật ngữa trăng
Và đêm đồng lõa tên nguyệt tặc
Đè bóng gương xưa khuyết võng oằn...

Ta giúi vào trăng nằm độc ẩm
Đất trời lồng lộng đếch tri âm
Câu thơ ngắc ngứ, ồ! tắt ngấm
Yểu mệnh vầng trăng xĩu, lặng câm
Ta bò... liếm láp rìa sương mật
Cơn say đụng nóc nổi... tà dâm.


                         (HÙNG NGUYỄN)

QUÊN HAY NHỚ? (Thơ Thất ngôn Hùng Nguyễn)


            Quên hay nhớ ?

Có thể mai này ta không nhớ
Là đã hôn em ở chổ nào ?
Một miền âm ấm thơm hương táo
Dưới cội lộc vừng lá mướt tơ.

Có thể mai này ta không nhớ
Là đã hôn em vào lúc nào ?
Một cơn bí tỉ say giả gạo
Ngã xuống mắt tình khép ngây thơ.

Có thể mai này ta quên mất
Là đã chia tay mấy cuộc tình
Một chiều đếm lại từng thiên định
Chợt thấy mình hèn đến bất nhân.

                                    ( HÙNG NGUYỄN)

CỐ TẬT. (Thơ Thất ngôn Hùng Nguyễn)


            CỐ TẬT.

Chiêm bao trăm bận trăm lần cũ
Cũng người xa khuất, cũng mùa thu
Chẵng qua mặn nhạt dăm kỳ tích
Để khi tỉnh giấc lại mộng du.

Tịnh hành trăm bận trăm lần bỏ
Cũng vơi đạo hạnh, cũng lụy đò
Chẵng qua tiếng vọng chiều thảm thiết
Để về không bến chống vòng vo.

Uống say trăm bận trăm lần sốc
Cũng điên sơ cấp, cũng tê lòng
Chẵng qua đời vật không đứng nổi
Để nằm thiu thỉu ngủ qua đông.


                          (HÙNG NGUYỄN)

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015

UỐNG ĐÊM VỚI BẠN. (Thơ Thất ngôn Hùng Nguyễn)

 
      Uống đêm với bạn.
              
(Tặng nhà thơ Lê Anh-Phú Yên)


 Liềm trăng xắt gió ra từng lát
Phết muổng mật vàng đãi bạn say
Sông xa gãy cánh rơi hồn vạc
Rượu rót đầy lòng ngập mặt cay.

Tiễn chiều thủng thỉnh đêm trể hẹn
Uống đã đời, say chẳng bao nhiêu
Cả đám xắn quần lên tận bẹn
Lội vũng thơ tình ví bắt yêu.

Chào nhau rã gánh về nghiêng ngõ
Lết nửa chân xiêu ngã phố mềm
Người dưng xõa tóc tung nắm gió
Đến trăng cũng ngộp huống hồ đêm. 


                             (HÙNG NGUYỄN)

THẤT TÌNH CA (Thơ Thất ngôn Hùng Nguyễn)

 
        Thất tình ca.

Thất tình, mẹ họ, trơn nỗi nhớ
Ta trợt nằm vùng khóe mắt sâu
Cớ gì em nỡ chơi cắc cớ
Nhật thực toàn phần tối khuất nhau.

Thất tình, mẹ kiếp, pho Venus
Ta vò ngực tượng khóc đầy mơ
Em trật khăn choàng chơi trốn cút
Gỗ đá lõa lồ ta chép thơ.

Thất tình cuốn gói về viễn xứ
Ta chịu thụ hình án trăm năm
Khổ nỗi mùa thu không ý tứ
Thả triệu lá vàng xuống lâm thâm.

Thất tình rạp chết như mắc dịch
Ta chạy vòng quanh nhịp trống kèn
Em nỡ lòng nào vui khúc khích
Tiễn chiều thổ mộ nhạc xùng xeng.

Thất tình, mẹ kiếp, thất tình vậy
Ta buồn lặng lẽ chẳng hại ai
Đêm qua dại quá hư tầm bậy
Em về... trắng nõn ngực liêu trai.


                       (HÙNG NGUYỄN)

KINH BẤT HỐI (Thơ Thất ngôn Hùng Nguyễn)


       KINH BẤT HỐI

1- Ta bà mấy triệu tay bồ tát
Đứa đứng chắp tay, đứa tịnh đàn
Ta qua nhân loại đông như cát
Lột áo cà sa, thôi...
Đi hoang.

2- Đêm say quá chén quên làm ác
Cưỡi con đồng hạc vãng niết bàn
Ngộ mai chứng quả A La Hán
Còn mặt mũi nào ngó nhân gian.

3- Cám ơn đêm rượu, đêm thưởng phạt
Cám ơn bè bạn tiệc liên hoan
Lục lâm thảo khấu hề! Đi lạc
Rửa đôi tay...
Ngữi...
Chợt nôn khan.

4- Thiền du sũng rượu chơi đám hát
Nụ cười thế tục nở bình an
Gặp nhau cụng chén vui hào sãng
Mặc gã thiền sư niệm kinh vàng.
 
                             (Hùng Nguyễn)